Mao Trach Dong... (tiep theo)
Lý Nhuệ
Công lao hơn đời, tội ác tày trời
(Lời tựa cho cuốn Mao Trạch Đông - ngàn năm công tội của Tân Tử Lăng, hai tập 700 trang, Nhà xuất bản Thư tác Phường, Hồng Kông ngày 2 tháng 8 năm 2007)
Tam Dương dịch
(tiếp theo)
Về vấn đề đổi tên Đảng có khả năng dẫn tới kinh ngạc. Nhưng đó mới thực sự là tiến cùng thời đại. Tôn Trung Sơn lãnh đạo cách mạng dân chủ lật đổ chế độ hoàng đế, lúc bắt đầu gọi là Đồng minh, sau khi thiết lập Dân quốc để thích ứng với đòi hỏi nội các trách nhiệm, đã cùng với mấy đảng nhỏ liên hiệp cải tổ thành Quốc dân Đảng. Viên Thế Khải cướp nước xưng đế, Tôn Trung Sơn phát động cuộc cách mạng lần thứ hai, đổi tên là Đảng Cách mạng Trung Hoa, trong Chiến tranh Hộ pháp [1] để nhấn mạnh sự chính thống lại đổi tên là Quốc dân Đảng. Theo hồi ức của John Stewart, người đã từng là thành viên của Tổ quan sát quân Mỹ tại Diên An thì tháng 8 năm 1944, khi nói chuyện với ông ta, Mao Trạch Đông đã nói: “Để hợp tác với Mỹ, những người cộng sản đã suy tính tới vấn đề liệu có cần đổi tên mình hay không.” [2] Vào lúc cuối đời khi nói chuyện với các cán bộ cao cấp, Đặng Tiểu Bình cũng đã nói, khi cần thiết sẽ đổi tên Đảng. Đảng xã hội dân chủ là do Marx, Engels xây dựng. Khi phát biểu “Tuyên ngôn cộng sản” chưa có đảng cộng sản, văn kiện này vốn gọi là “Tuyên ngôn chủ nghĩa cộng sản” [3] . Chỉ vào năm 1918 khi Lenin làm chuyện chia rẽ với Quốc tế thứ Hai thì tên gọi đảng cộng sản mới được vang lên. Cho dù toàn bộ lý luận tiêu diệt chế độ tư hữu là sai (tỉ mỉ xem phần thứ nhất của “Lời kết thúc”, ở đây không triển khai trình bầy), hiện nay trong nền kinh tế nước ta đã xuất hiện chế độ tư hữu, trong hiến pháp đã có điều khoản bảo vệ tài sản tư hữu, với tư cách là đảng cầm quyền mà vẫn gọi là Đảng Cộng sản sẽ không thích hợp, còn chuẩn bị định “cộng” tài sản của ai?
Tôi thường nói, chủ nghĩa Marx là cái gì? Khảo sát từ lịch sử và thực tiễn thấy, những cái gì của chủ nghĩa Marx là chính xác, những cái gì là sai lầm, trước đây chúng ta đã chấp hành chủ nghĩa Marx như thế nào, chủ nghĩa Marx nên phát triển ra sao, chúng ta đã làm rõ chưa? Lâu nay, chủ nghĩa Marx giả ra sức thực hiện đạo của mình, còn chủ nghĩa Marx thật lại bị che lấp bởi lớp tro bụi “chủ nghĩa xét lại”. Điều này chủ yếu là do chủ nghĩa chuyên chế văn hóa được sùng bái, nó bắt nguồn từ chủ nghĩa chuyên chế chính trị. Chuyên chế một đảng dẫn tới hình thái ý thức được xác định là cái tuân theo duy nhất, mà cái “tuân theo duy nhất” này lại là phần sai lầm trong chủ nghĩa Lenin, chủ nghĩa Stalin, và lý luận Mao Trạch Đông xa rời chủ nghĩa Marx. Không ít người trong giới lý luận đang nhận thức lại chủ nghĩa Marx, một lần nữa từ trong cuốn sách của Tân Tử Lăng, tôi lại tìm thấy tri âm. Thì ra chủ nghĩa xã hội nghèo mà trước cải cách chúng ta đã làm, đã chấp hành những cái sai lầm trong chủ nghĩa Marx bị Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông phát triển, là những lý luận và chủ trương bị Engels lúc cuối đời thừa nhận “chỉ là một ảo tưởng” [4] và còn coi những cái chính xác của nó là “chủ nghĩa xét lại” để phê phán trong mấy chục năm. Mặc dù sự trả lời của tác giả có chút đơn giản, nhưng đã nắm chắc được cái căn bản của vấn đề, cung cấp cho người ta những manh mối để đi sâu nghiên cứu và suy ngẫm hơn nữa.
Trên vấn đề thế nào là chủ nghĩa xã hội và xây dựng chủ nghĩa xã hội như thế nào, một thời gian dài chúng ta đã “nhất biên đảo” (ngả về một bên), đi con đường kiểu Liên Xô, thực hiện chủ nghĩa xã hội bạo lực, tiêu diệt chế độ tư hữu, tiêu diệt giai cấp tư sản, càng làm càng nghèo, đã thất bại; sau cải cách mở cửa, trên thực tế là đi con đường kiểu Thụy Điển, thực hiện chủ nghĩa xã hội dân chủ, bảo vệ chế độ tư hữu, đoàn kết giai cấp tư sản, thu được thành công to lớn. Cho dù cải cách thể chế chính trị không cùng tiến lên đồng bộ với cải cách kinh tế, dẫn tới những vấn đề nghiêm trọng như hủ bại cùng phát sinh một lúc v.v…, nhưng tì vết không che nổi ánh ngọc, dòng chính là tốt, chỉ cần kiên trì đi con đường chủ nghĩa xã hội dân chủ là không khó giải quyết. Thành công này được thể hiện ở năng suất lao động sáng tạo trong năm 2003 cao gấp 33 lần năm 1978. Theo tính toán của Cục Thống kê Nhà nước, năng suất lao động trong cả năm 1978 chỉ tương đương với năng suất lao động trong 11 ngày của năm 2003. Qui cho cùng thì năng suất lao động là cái quan trọng nhất, chủ yếu nhất để chế độ mới chiến thắng chế độ cũ, đường lối chính xác chiến thắng đường lối sai lầm, chủ nghĩa xã hội dân chủ chiến thắng chủ nghĩa xã hội bạo lực. Rút kinh nghiệm những sai lầm đã mắc phải trước đây và con đường nên đi từ nay về sau, trong các bài viết mấy năm gần đây, tôi thường bàn đến ba vấn đề có liên quan cần làm rõ sự phát triển, tiến bộ văn minh của lịch sử nhân loại rốt cuộc là dựa vào cái gì? Nên nhận thức như thế nào về “sự lãnh đạo lý luận” như chủ nghĩa Marx v.v… đã được ghi vào hiến pháp? Tác dụng và quan hệ nhà nước mà Đảng Cộng sản đã có trong lịch sử, Đảng nên cầm quyền như thế nào? Cuốn sách này đều có liên quan hoặc giải đáp đến nội dung của ba mặt này. Trong trao đổi bàn bạc, Tân Tử Lăng đã kể một chuyện cười chính trị: Một người Trung Quốc tới thăm thành phố Trier, nước Đức - quê hương của Marx, hỏi người gác cửa: ‘Nước Đức các anh có Marx, sao lại không tôn thờ?” Người gác cổng nói: “Marx là nhà đại học vấn, ông để lại hai bản kinh điển, một bản là chủ nghĩa Marx nghèo, một bản là chủ nghĩa Marx giàu. Nghe người già nói, thế kỷ trước có một người tên là Lenin rất lợi hại, cướp lấy bản chủ nghĩa Marx nghèo mang đi, hơn nữa còn để lại lời, không cho phép chúng tôi tin theo chủ nghĩa Marx. Chúng tôi chỉ còn lại bản chủ nghĩa Marx giàu và cũng chẳng tranh lấy chính thống làm gì, thế mà cuộc sống ngày càng tốt, sống rất vui.” Câu chuyện này rất đáng để chúng ta suy ngẫm sâu sắc. Chúng ta nên tôn thờ chủ nghĩa Marx giàu, có thể thúc đẩy sức sản xuất tiên tiến và phát triển văn hóa tiên tiến - chủ nghĩa xã hội dân chủ, và triệt để chia tay với chủ nghĩa Marx nghèo - lý luận và phương pháp xây dựng chủ nghĩa xã hội của Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông.
--------
Tân Tử Lăng, nguyên đại tá, cấp sư đoàn trưởng quân Giải phóng Trung Quốc, người chuyên nghiên cứu về Mao Trạch Đông (ND).
Lý Nhuệ, đảng viên lão thành Đảng Cộng sản Trung Quốc, từng là Phó Trưởng ban Tổ chức trung ương ĐCSTQ, và có một thời gian làm thư ký cho Mao Trạch Đông (ND).
Tháng 4 năm 2006
Bản tiếng Việt © 2008 talawas
Chú thích:
[1]Chiến tranh Hộ Pháp: cuộc chiến tranh do Tôn Trung Sơn phát động nhằm bảo vệ “Ước pháp Lâm thời Dân quốc Trung Hoa” và phản đối sự thống trị độc tài chuyên chế của quân phiệt Bắc Dương, từ năm 1917 đến năm 1922, trước sau đã tiến hành hai lần (ND).
[2]John Stewart: Cơ hội bị đánh mất tại Trung Quốc, Công ty xuất bản Văn hóa Quốc tế năm 1989, tr. 260 (TG)
[3]Truyện Engels, Nhà sách Tam liên Tân trí sinh hoạt độc thư, 1975, tr. 137 (TG)
[4]Toàn tập Marx, Engels, quyển thứ 22, nhà xuất bản Nhân dân năm 1965, tr. 595 (TG)
Đăng lại từ http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=13220&rb=0402 (27/5/2008)
Labels: china, mao_zedong, marxism


0 Comments:
Post a Comment
<< Home